Học chữ qua âm thanh giúp nhớ lâu.
Bốn mảnh cho trẻ hai tuổi và vài chục mảnh cho trẻ sáu tuổi là khoảng chênh lệch hợp lý.
Bắt chước hành động đơn giản rèn khả năng quan sát của trẻ. Chọn nhân vật yêu thích trước giúp trẻ cảm thấy làm chủ trải nghiệm.
Âm thanh phản hồi rõ khi đúng sai giúp trẻ tự điều chỉnh. Cấp độ khó tăng dần theo độ tuổi. Khoảng cách từ mắt đến màn hình nên ít nhất một cánh tay.
Trẻ không biết theo dõi cái nào, và kết quả là chạm bừa thay vì làm theo hướng dẫn. Mỗi màn chơi vài phút giúp trẻ không mất tập trung giữa chừng.
Nhạc nền nên có thể tắt riêng khỏi hiệu ứng. Quảng cáo trong game trẻ em cần được kiểm soát chặt. Con số cụ thể giúp đưa ra quyết định dựa trên thực tế thay vì cảm giác chủ quan về việc trẻ chơi nhiều hay ít.
Màn hình lớn hơn cho phép để xa mắt hơn, và trẻ cũng ít phải cúi sát để nhìn chi tiết nhỏ. Giới hạn riêng cho từng thiết bị không có nhiều ý nghĩa, vì tác động lên mắt và giấc ngủ là cộng dồn. Phụ huynh nên giới hạn thời gian chơi.
Khuôn mặt tức giận khiến trẻ nhỏ lo lắng, ngay cả khi nhân vật đó chỉ đóng vai chướng ngại trong trò chơi. Nhìn vào vật ở xa vài giây giúp cơ mắt giãn ra, và biến nó thành trò chơi nhỏ thì trẻ hợp tác hơn.